古相送

唐代 曹邺
行人卜去期,白发根已出。执君青松枝,空数别来日。 心如七夕女,生死难再匹。且愿车声迫,莫使马行疾。 巫山千丈高,亦恐梦相失。
xíng rén bo   bái gēn chū zhí jūn qīng sōng zhī   kōng shù bié lái
xīn   shēng nàn zài qiě yuàn chē shēng   shǐ 使 xíng
shān qiān zhàng gāo   kǒng mèng xiāng shī