古香慢 赋沧浪看桂

宋代 吴文英
怨娥坠柳,离佩摇葓,霜讯南圃。漫忆桥扉,倚竹袖寒日暮。还问月中游,梦飞过、金风翠羽。把残云、胜水万顷,暗熏冷麝凄苦。 渐浩渺、凌山高处。秋澹无光,残照谁主。露粟侵肌,夜约羽林轻误。翦碎惜秋心,更肠断、珠尘藓路。怕重阳,又催近、满城细雨。
yuàn é zhuì liǔ   pèi yáo hóng   shuāng xùn nán màn qiáo fēi   zhú xiù hán hái wèn yuè zhōng yóu   mèng fēi guò jīn fēng cuì cán yún shèng shuǐ wàn qǐng   àn xūn lěng shè
jiàn hào miǎo líng shān gāo chù qiū dàn guāng   cán zhào shuí zhǔ qīn   yuē lín qīng jiǎn suì qiū xīn   gèng cháng duàn zhū chén xiǎn chóng yáng   yòu cuī jìn mǎn chéng