故相贾氏

宋代 林景熙
当年构华居,权焰倾卫霍。 地力穷斧斤,天章焕丹雘。 花石拟平泉,川途致兹壑。 唯闻丞相嗔,肯后于下乐。 我来陵谷余,山意已萧索。 苍生堕颠崖,国破身孰托。 空悲上蔡犬,不返华表鹤。 丈夫保勋名,风采照麟阁。 胡为一声钲,聚铁铸此错。 回首耒草碑,荒烟掩余怍。
dāng nián gòu huá   quán yàn qīng wèi huò  
qióng jīn   tiān zhāng huàn dān  
huā shí píng quán   chuān zhì  
wéi wén chéng xiàng chēn   kěn hòu xià  
lái líng   shān xiāo suǒ  
cāng shēng duò diān   guó shēn shú tuō  
kōng bēi shàng cài quǎn   fǎn huá biǎo  
zhàng bǎo xūn míng   fēng cǎi zhào lín  
wéi shēng zhēng   tiě zhù cuò  
huí shǒu lěi cǎo bēi   huāng yān yǎn zuò