古瓦砚诗
邺城宫殿久荒凉,缥瓦随波出禁墙。
谁约藓文成古砚,等间裁破碧鸳鸯。
已恣玉锋磨藓骨,更持蟾泪湿云根。
欲知千载凄凉意,尚有昭阳夜雨痕。
yè
邺
chéng
城
gōng
宫
diàn
殿
jiǔ
久
huāng
荒
liáng
凉
,
piǎo
缥
wǎ
瓦
suí
随
bō
波
chū
出
jìn
禁
qiáng
墙
。
。
shuí
谁
yuē
约
xiǎn
藓
wén
文
chéng
成
gǔ
古
yàn
砚
,
děng
等
jiān
间
cái
裁
pò
破
bì
碧
yuān
鸳
yāng
鸯
。
。
yǐ
已
zì
恣
yù
玉
fēng
锋
mó
磨
xiǎn
藓
gǔ
骨
,
gèng
更
chí
持
chán
蟾
lèi
泪
shī
湿
yún
云
gēn
根
。
。
yù
欲
zhī
知
qiān
千
zǎi
载
qī
凄
liáng
凉
yì
意
,
shàng
尚
yǒu
有
zhāo
昭
yáng
阳
yè
夜
yǔ
雨
hén
痕
。
。