孤桐

唐代 雍陶
疏桐馀一干,风雨日萧条。岁晚琴材老,天寒桂叶凋。 已悲根半死,复恐尾全焦。幸在龙门下,知音肯寂寥。
shū tóng gān   fēng xiāo tiáo suì wǎn qín cái lǎo   tiān hán guì diāo
bēi gēn bàn   kǒng wěi quán jiāo xìng zài lóng mén xià   zhī yīn kěn liáo