古藤疑为蛇惕然
神伤山行深,杜子岂欺我。
古藤屈蟠处,欲进还不可。
李广石饮镞,于兹见么麽。
绛宫一方寸,天渊复冰火。
可系竟何时,含羞涧边坐。
shén
神
shāng
伤
shān
山
xíng
行
shēn
深
,
dù
杜
zi
子
qǐ
岂
qī
欺
wǒ
我
。
gǔ
古
téng
藤
qū
屈
pán
蟠
chù
处
,
yù
欲
jìn
进
hái
还
bù
不
kě
可
。
lǐ
李
guǎng
广
shí
石
yǐn
饮
zú
镞
,
yú
于
zī
兹
jiàn
见
me
么
mó
麽
。
jiàng
绛
gōng
宫
yī
一
fāng
方
cùn
寸
,
tiān
天
yuān
渊
fù
复
bīng
冰
huǒ
火
。
kě
可
xì
系
jìng
竟
hé
何
shí
时
,
hán
含
xiū
羞
jiàn
涧
biān
边
zuò
坐
。