故太子太师徐公挽歌四首

唐代 王维
功德冠群英,弥纶有大名。轩皇用风后,傅说是星精。 就第优遗老,来朝诏不名。留侯常辟谷,何苦不长生。 谋猷为相国,翊戴奉宸舆。剑履升前殿,貂蝉托后车。 齐侯疏土宇,汉室赖图书。僻处留田宅,仍才十顷馀。 旧里趋庭日,新年置酒辰。闻诗鸾渚客,献赋凤楼人。 北首辞明主,东堂哭大臣。犹思御朱辂,不惜污车茵。 久践中台座,终登上将坛。谁言断车骑,空忆盛衣冠。 风日咸阳惨,笳箫渭水寒。无人当便阙,应罢太师官。
gōng guān qún yīng   lún yǒu míng xuān huáng yòng fēng hòu   shuō shì xīng jīng
jiù yōu lǎo   lái zhāo zhào míng liú hòu cháng   cháng shēng
móu yóu wéi xiàng guó   dài fèng chén jiàn shēng qián diàn 殿   diāo chán tuō hòu chē
hóu shū   hàn shì lài shū chù liú tián zhái   réng cái shí qǐng
jiù tíng   xīn nián zhì jiǔ chén wén shī luán zhǔ   xiàn fèng lóu rén
běi shǒu míng zhǔ   dōng táng chén yóu zhū   chē yīn
jiǔ jiàn zhōng tái zuò   zhōng dēng shàng jiàng tán shuí yán duàn chē   kōng shèng guān
fēng xián yáng cǎn   jiā xiāo wèi shuǐ hán rén dāng biàn 便 quē   yīng tài shī guān