姑苏杂咏 偃松行(在天平山西,旧文正书院

明代 高启
龙门西冈魏公祠,祠前有松多古枝。 长身蜿蜒横数亩,巨石作枕相撑持。 春泥半封朽死骨,冻藓全聚皴生皮。 无心昂耸上霄汉,偃仰独向荒山垂。 蛰雷振岳撼不动,一载一梦醒何迟。 政如卧龙未起日,深意有待风云期。 太湖月出照夜魄,天峰雪积埋寒姿。 涛声时吼若鼾息,野老惊起山僧疑。 左仰右屈各异态,天自出巧非人为。 画师安能把笔写,稚子岂敢操斤窥。 杜陵枯楠已憔悴,蜀相老柏非瑰奇。 何如此树怪且寿,呵卫定想烦灵祇。 不知已阅几人代,游客过尽今存谁。 明堂屡兴不见取,得全正爱同支离。 我尝来观忍遽反,醉坐其上高吟诗。 葛陂筇竹亦腾化,神物终去可久羁。 何当一叱使飞起,载我万里游天池。 他年还访旧城郭,正是白鹤归来时。
lóng mén 西 gāng wèi gōng   qián yǒu sōng duō zhī  
cháng shēn wān yán héng shù   shí zuò zhěn xiāng chēng chí  
chūn bàn fēng xiǔ   dòng xiǎn quán cūn shēng  
xīn áng sǒng shàng xiāo hàn   yǎn yǎng xiàng huāng shān chuí  
zhé léi zhèn yuè hàn dòng   zài mèng xǐng chí  
zhèng lóng wèi   shēn yǒu dài fēng yún  
tài yuè chū zhào   tiān fēng xuě mái hán 姿  
tāo shēng shí hǒu ruò hān   lǎo jīng shān sēng  
zuǒ yǎng yòu tài   tiān chū qiǎo fēi rén wéi  
huà shī ān néng xiě   zhì gǎn cāo jīn kuī  
líng nán qiáo cuì   shǔ xiàng lǎo bǎi fēi guī  
shù guài qiě shòu 寿   wèi dìng xiǎng fán líng  
zhī yuè rén dài   yóu guò jǐn jīn cún shuí  
míng táng xīng jiàn   de quán zhèng ài tóng zhī  
cháng lái guān rěn fǎn   zuì zuò shàng gāo yín shī  
bēi qióng zhú téng huà   shén zhōng jiǔ  
dāng chì shǐ 使 fēi   zài wàn yóu tiān chí  
nián hái fǎng 访 jiù chéng guō   zhèng shì bái guī lái shí