姑苏杂咏 南园

明代 高启
君不见平乐馆,古城何处寒云满。 君不见奉诚园,荒台无踪秋草繁。 白日沉山水归海,寒暑频催陵谷改。 皇天大运有推移,富贵于人岂长在。 请看当年广陵王,双旌六纛何辉光。 幸逢中国久多故,一家割据夸雄强。 园中欢游恐迟暮,美人能歌客能赋。 车马春风日日来,杨花吹满城南路。 叠石为山,引泉为池,辟疆旧园何足奇。 经营三十年,欲令子孙永保之。 不知回首今几时,繁华扫地无复遗。 门掩愁鸱啸风雨,种菜老翁来作主。 空余怪石卧池边,欲问兴亡不能语。 春已去,人不来。 一树两树桃花开,射堂踘圃俱青苔。 何须雍门琴,但令对此便可哀。 人生不饮胡为哉?人生不饮胡为哉?
jūn jiàn píng guǎn   chéng chǔ hán yún mǎn  
jūn jiàn fèng chéng yuán   huāng tái zōng qiū cǎo fán  
bái chén shān shuǐ guī hǎi   hán shǔ pín cuī líng gǎi  
huáng tiān yùn yǒu tuī   guì rén zhǎng zài  
qǐng kàn dāng nián guǎng 广 líng wáng   shuāng jīng liù dào huī guāng  
xìng féng zhōng guó jiǔ duō   jiā kuā xióng qiáng  
yuán zhōng huān yóu kǒng chí   měi rén néng néng  
chē chūn fēng lái   yáng huā chuī mǎn chéng nán  
dié shí wéi shān   yǐn quán wèi chí   jiāng jiù yuán  
jīng yíng sān shí nián   lìng sūn yǒng bǎo zhī  
zhī huí shǒu jīn shí   fán huá sǎo  
mén yǎn chóu chī xiào fēng   zhòng cài lǎo wēng lái zuò zhǔ  
kòng guài shí chí biān   wèn xīng wáng néng  
chūn   rén lái  
shù liǎng shù táo huā kāi   shè táng qīng tái  
yōng mén qín   dàn lìng duì biàn 便 āi  
rén shēng yǐn wéi zāi   rén shēng yǐn wéi zāi