姑苏杂咏 洞庭山

明代 高启
朝登西岩望太湖,青天在水飞云孤。 洞庭缥缈两峰出,正似碧海浮方壶。 尝闻此山古灵壤,蛇虎绝迹欢樵夫。 涛声半夜恐魂梦,石气五月寒肌肤。 居人仿佛武陵客,户种橘柚收为租。 高风欲起沙鸟避,明月未出霜猿呼。 中有林屋仙所都,银房石室开金铺。 罗浮峨眉互通达,别有路往非人途。 天后每降龙垂胡,神钲忽响惊栖鼯。 自悬日月照洞内,古木阴蔽空朝晡。 风吹白芝晚易老,云带紫泉秋不枯。 灵威丈人亦仙徒,深入探得函中符。 玄衣使者不暇惜,欲使出拯苍生苏。 后来好事多继往,石壁篆刻犹堪摹。 千年玉鼠化蝙蝠,下扑炬火如飞乌。 玄关拒闭谁复到,似怪衣上腥尘污。 勿言神仙事恍惚,灵迹具在良非诬。 我生扰扰胡为乎,坐见白发生头颅。 久欲寻真未能去,局束世故缘妻孥。 何当临湖借渔艇,拍浪径渡先双凫。 独攀幽险不用扶,身佩五岳真形图。 夜登天坛扫落叶,自取薪水供丹垆。 此身愿作仙家奴,不知仙人肯许无?狂语醉发应卢胡。
cháo dēng 西 yán wàng tài   qīng tiān zài shuǐ fēi yún  
dòng tíng piāo miǎo liǎng fēng chū   zhèng shì hǎi fāng  
cháng wén shān líng rǎng   shé jué huān qiáo  
tāo shēng bàn kǒng hún mèng   shí yuè hán  
rén fǎng 仿 líng   zhǒng yòu shōu wèi  
gāo fēng shā niǎo   míng yuè wèi chū shuāng yuán  
zhōng yǒu lín xiān suǒ dōu   yín fáng shí shì kāi jīn  
luó é méi tōng   bié yǒu wǎng fēi rén  
tiān hòu měi xiáng lóng chuí   shén zhēng xiǎng jīng  
xuán yuè zhào dòng nèi   yīn kōng cháo  
fēng chuī bái zhī wǎn lǎo   yún dài quán qiū  
líng wēi zhàng rén xiān   shēn tàn hán zhōng  
xuán shǐ 使 zhě xiá   shǐ 使 chū zhěng cāng shēng  
hòu lái hǎo shì duō wǎng   shí zhuàn yóu kān  
qiān nián shǔ huà biān   xià huǒ fēi  
xuán guān shuí dào   shì guài shàng xīng chén  
yán shén xiān shì huǎng   líng zài liáng fēi  
shēng rǎo rǎo wéi   zuò jiàn bái shēng tóu  
jiǔ xún zhēn wèi néng   shù shì yuán  
dāng lín jiè tǐng   pāi làng jìng xiān shuāng  
pān yōu xiǎn yòng   shēn pèi yuè zhēn xíng  
dēng tiān tán sǎo luò   xīn shuǐ gōng dān  
shēn yuàn zuò xiān jiā   zhī xiān rén kěn   kuáng zuì yīng