姑苏行

唐代 皎然
古台不见秋草衰,却忆吴王全盛时。千年月照秋草上, 吴王在时几回望。至今月出君不还,世人空对姑苏山。 山中精灵安可睹,辙迹人踪麋鹿聚。婵娟西子倾国容, 化作寒陵一堆土。
tái jiàn qiū cǎo shuāi   què wáng quán shèng shí qiān nián yuè zhào qiū cǎo shàng  
wáng zài shí huí wàng zhì jīn yuè chū jūn hái   shì rén kōng duì shān
shān zhōng jīng líng ān   zhé rén zōng 鹿 chán juān 西 qīng guó róng  
huà zuò hán líng duī