古松篇

宋代 陆卿
矫矫岁寒姿,欲存天地骨。怒号气作涛,孤直髯如戟。 内有珀万年,疑是苌弘血。奇态若拿云,无心偶留月。 樵子不敢攀,得辞斧斤伐。嗟呼,委身失所恒遭刖,杞梓梗楠等榾柮。 桂煎漆割同肥腯,千古高风让薇蕨。只今秀林防摧折,藏形直宜类株橛。 鳞老成龙心似铁,庶免蚁巢与蛇穴。谁谓肯终天年赉志殁,一朝求材在仓卒,乃出任庙廊梁栋显掀揭。
jiǎo jiǎo suì hán 姿   cún tiān háo zuò tāo   zhí rán    
nèi yǒu wàn nián   shì cháng hóng xuè tài ruò yún   xīn ǒu liú yuè    
qiáo gǎn pān   jīn jiē wěi   shēn shī suǒ héng zāo yuè   gěng nán děng duò    
guì jiān tóng féi   qiān gāo fēng ràng wēi jué zhī jīn xiù lín fáng cuī shé cáng   xíng zhí lèi zhū jué    
lín lǎo chéng lóng xīn shì tiě   shù miǎn cháo shé xué shuí wèi kěn zhōng tiān nián lài zhì   zhāo qiú cái zài cāng nǎi   chū rèn miào láng liáng dòng xiǎn xiān jiē