孤松篇

唐代 刘希夷
蚕月桑叶青,莺时柳花白。澹艳烟雨姿,敷芬阳春陌。 如何秋风起,零落从此始。独有南涧松,不叹东流水。 玄阴天地冥,皓雪朝夜零。岂不罹寒暑,为君留青青。 青青好颜色,落落任孤直。群树遥相望,众草不敢逼。 灵龟卜真隐,仙鸟宜栖息。耻受秦帝封,愿言唐侯食。 寒山夜月明,山冷气清清。凄兮归凤集,吹之作琴声。 松子卧仙岑,寂听疑野心。清泠有真曲,樵采无知音。 美人何时来,幽径委绿苔。吁嗟深涧底,弃捐广厦材。
cán yuè sāng qīng   yīng shí liǔ huā bái dàn yàn yān 姿   fēn yáng chūn
qiū fēng   líng luò cóng shǐ yǒu nán jiàn sōng   tàn dōng liú shuǐ
xuán yīn tiān míng   hào xuě cháo líng hán shǔ   wèi jūn liú qīng qīng
qīng qīng hǎo yán   luò luò rèn zhí qún shù yáo xiāng wàng   zhòng cǎo gǎn
líng guī bo zhēn yǐn   xiān niǎo chǐ shòu qín fēng   yuàn yán táng hóu shí
hán shān yuè míng   shān lěng qīng qīng guī fèng   chuī zhī zuò qín shēng
sōng xiān cén   tīng xīn qīng líng yǒu zhēn   qiáo cǎi zhī yīn
měi rén shí lái   yōu jìng wěi 绿 tái jiē shēn jiàn   juān guǎng 广 shà cái