古松歌

明代 何景明
贤隐寺傍之古松,奇绝可比徂徕峰。问之故老迷岁月,但见皮肉屈疆苔藓裂。 高枝上掣玄冥风,回柯反扫阴崖雪。藤翻蔓卷空林黑,集霰流烟岂终极。 斧斤相顾畏盘错,梁栋谁来誇正直。昔予山游驻车马,行吟屡憩兹松下。 松根老僧为开径,野色岩姿坐生暝。叶暗秋灯梵殿深,花香晚饭斋厨静。 一年幽忧不到此,宁知摧折空山里。龙盘虎拿终有神,白骨苍鳞半枯死。 沧波古岸霜气夕,硉矹犹看数千尺。石上连朝走云雨,山中十月飞霹雳。 千灵百怪相护诃,过客居人尽怜惜。君不见泰山五大夫,零落今看在何处。 沧海空流使者槎,悲风暮起将军树。呜呼人生富贵竟何益,松乎松乎,吾当为尔诛茆傍青壁。
xián yǐn bàng zhī sōng   jué lái fēng wèn zhī lǎo suì yuè dàn   jiàn ròu jiāng tái xiǎn liè    
gāo zhī shàng chè xuán míng fēng   huí fǎn sǎo yīn xuě téng fān màn juǎn kōng lín hēi   xiàn liú yān zhōng    
jīn xiāng wèi pán cuò   liáng dòng shuí lái kuā zhèng zhí shān yóu zhù chē xíng   yín sōng xià    
sōng gēn lǎo sēng wèi kāi jìng   yán 姿 zuò shēng míng àn qiū dēng fàn diàn shēn 殿 huā   xiāng wǎn fàn zhāi chú jìng    
nián yōu yōu dào   níng zhī cuī shé kōng shān lóng pán zhōng yǒu shén bái   cāng lín bàn    
cāng àn shuāng   yóu kàn shù qiān chǐ shí shàng lián zhāo zǒu yún shān   zhōng shí yuè fēi    
qiān líng bǎi guài xiàng   guò rén jǐn lián jūn jiàn tài shān dài líng   luò jīn kàn zài chǔ    
cāng hǎi kōng liú shǐ 使 zhě chá   bēi fēng jiāng jūn shù rén shēng guì jìng sōng   sōng   dāng wéi ěr zhū máo bàng qīng