古寺

宋代 陆游
秋草荒无路,来游感废兴。 残僧仅粥饭,古像冷香灯。 扶病惊重到,题名记昔曾。 自量难笑汝,一叹倚枯藤。
qiū cǎo huāng   lái yóu gǎn fèi xīng
cán sēng jǐn zhōu fàn   xiàng lěng xiāng dēng
bìng jīng zhòng dào   míng céng
liàng nán xiào   tàn téng