古寺

唐代 唐求
路傍古时寺,寥落藏金容。破塔有寒草,坏楼无晓钟。 乱纸失经偈,断碑分篆踪。日暮月光吐,绕门千树松。
bàng shí   liáo luò cáng jīn róng yǒu hán cǎo   huài lóu xiǎo zhōng
luàn zhǐ shī jīng   duàn bēi fēn zhuàn zōng yuè guāng   rào mén qiān shù sōng