故蜀别苑在成都西南十五六里梅至多有两大树

宋代 陆游
昔年曾赋西郊梅,茫茫去日如飞埃。 即今衰病百事嬾,陈迹未忘犹一来。 蜀王故苑犁已遍,散落尚有千雪堆。 珠楼玉殿一梦破,烟芜牧笛遗民哀。 两龙卧稳不飞去,鳞甲脱落生莓苔。 精神最遇雪月见,气力苦战冰霜开。 羁臣放士耿独立,淑姬静女知谁媒。 摧伤虽多意愈厉,直与天地争春回。 苍然老气压桃杏,笑我白发心尚孩。 微风故为作妩媚,一片吹入黄金罍。
nián céng 西 jiāo méi   máng máng fēi āi  
jīn shuāi bìng bǎi shì lǎn   chén wèi wàng yóu lái  
shǔ wáng yuàn biàn   sàn luò shàng yǒu qiān xuě duī  
zhū lóu diàn 殿 mèng   yān mín āi  
liǎng lóng wěn fēi   lín jiǎ tuō luò shēng méi tái  
jīng shén zuì xuě yuè jiàn   zhàn bīng shuāng kāi  
chén fàng shì gěng   shū jìng zhī shuí méi  
cuī shāng suī duō   zhí tiān zhēng chūn huí  
cāng rán lǎo táo xìng   xiào bái xīn shàng hái  
wēi fēng wéi zuò mèi   piàn chuī huáng jīn léi