古树
树老亦如人,骨劲皮皱裂。百卉争繁华,一枝冷坳铁。
强阳发空心,红芽吐枯节。有若老翁醉,赪颐照头雪。
姿态虽寡妍,根株免摧折。百遍阅春风,冰凌傲石碣。
不似夭桃花,容易与春别。
shù
树
lǎo
老
yì
亦
rú
如
rén
人
,
gǔ
骨
jìn
劲
pí
皮
zhòu
皱
liè
裂
bǎi
。
huì
百
zhēng
卉
fán
争
huá
繁
yī
华
,
zhī
一
lěng
枝
ào
冷
tiě
坳
铁
。
qiáng
强
yáng
阳
fā
发
kōng
空
xīn
心
,
hóng
红
yá
芽
tǔ
吐
kū
枯
jié
节
yǒu
。
ruò
有
lǎo
若
wēng
老
zuì
翁
chēng
醉
,
yí
赪
zhào
颐
tóu
照
xuě
头
雪
。
zī
姿
tài
态
suī
虽
guǎ
寡
yán
妍
,
gēn
根
zhū
株
miǎn
免
cuī
摧
shé
折
bǎi
。
biàn
百
yuè
遍
chūn
阅
fēng
春
bīng
风
,
líng
冰
ào
凌
shí
傲
jié
石
碣
。
bù
不
shì
似
yāo
夭
táo
桃
huā
花
,
róng
容
yì
易
yǔ
与
chūn
春
bié
别
。