古诗一首

魏晋 佚名
青青陵中草,倾叶晞朝日。阳春布惠泽,枝叶可缆结。 草木为恩感,况人含气血。
qīng qīng líng zhōng cǎo   qīng cháo yáng chūn huì   zhī lǎn jié
cǎo wèi ēn gǎn   kuàng rén hán xuè