古诗为叶金吾寿

清代 屈大均
英雄日已老,颜色难长好。昔为张子房,今作商山皓。 吾将终罗浮,服食惟朱草。何以被四肢,蝴蝶大如箕。 小翅为下裳,大翅为上衣。何以作栖宿,十围笼兖竹。 一节为一房,两节为一屋。何以为俦侣,麻姑与玉女。 作使五色禽,纷纷炼珠黍。何以充羽觞,玄碧酒如浆。 饮之一呼吸,水露皆生香。有友金吾子,家在丰湖埃。 吾令两瀑布,流出桃花蕊。桃蕊是丹砂,君餐兼露华。 复有蝙蝠好,双栖芭蕉花。千年白如雪,红者如朝霞。 赠子白复红,佩之衣带中。能令男女媚,相爱长相同。 白以佩吾子,红以佩昭容。黄帝昔成仙,其术惟房中。 素女为之师,浮丘为之宫。真人在玄牝,出入如虚空。 日月一相摩,光彩成青童。吾慕鲁女生,翩翩骑白龙。 仙成上太华,毛女千人从。君今有窈窕,左右争芙蓉。 我亦容成子,大道在其躬。相将且驻年,紫髓而方瞳。 时来建勋伐,乃追太保公。
yīng xióng lǎo   yán nán zhǎng hǎo wèi zhāng fáng   jīn zuò shāng shān hào
jiāng zhōng luó   shí wéi zhū cǎo bèi zhī   dié
xiǎo chì wéi xià shang   chì wéi shàng zuò 宿   shí wéi lóng yǎn zhú
jié wèi fáng   liǎng jié wèi wéi chóu  
zuò shǐ 使 qín   fēn fēn liàn zhū shǔ chōng shāng   xuán jiǔ jiāng
yǐn zhī   shuǐ jiē shēng xiāng yǒu yǒu jīn   jiā zài fēng āi
lìng liǎng   liú chū táo huā ruǐ táo ruǐ shì dān shā   jūn cān jiān huá
yǒu biān hǎo   shuāng jiāo huā qiān nián bái xuě   hóng zhě zhāo xiá
zèng zi bái hóng   pèi zhī dài zhōng néng lìng nán mèi   xiāng ài zhǎng xiàng tóng
bái pèi   hóng pèi zhāo róng huáng chéng xiān   shù wéi fáng zhōng
wèi zhī shī   qiū wèi zhī gōng zhēn rén zài xuán pìn   chū kōng
yuè xiāng   guāng cǎi chéng qīng tóng shēng   piān piān bái lóng
xiān chéng shàng tài huá   máo qiān rén cóng jūn jīn yǒu yǎo tiǎo   zuǒ yòu zhēng róng
róng chéng   dào zài gōng xiāng jiāng qiě zhù nián   suǐ ér fāng tóng
shí lái jiàn xūn   nǎi zhuī tài bǎo gōng