古诗四首呈刘行简给事丈

宋代 庞谦孺
人无百年期,乃为千岁根。 蓄积为众鶵,此意古所敦。 悯余贫贱士,窘束未易论。 今岁夏潦至,信宿水浸门。 旧粟已告竭,新稼无一存。 朝分糠籺餐,暮掇藜藿吞。 一身未保活,况敢念子孙。 虽云伤我怀,赋命不可奔。 未死尚为氓,一息犹天恩。
rén bǎi nián   nǎi wèi qiān suì gēn  
wèi zhòng chú   suǒ dūn  
mǐn pín jiàn shì   jiǒng shù wèi lùn  
jīn suì xià liáo zhì   xìn 宿 shuǐ jìn mén  
jiù gào jié   xīn jià cún  
cháo fēn kāng cān   duō huò tūn  
shēn wèi bǎo huó   kuàng gǎn niàn sūn  
suī yún shāng huái 怀   mìng bēn  
wèi shàng wèi máng   yóu tiān ēn