古诗十九首 其十四

明代 释函是
更有游宕子,感化思乡邻。岂知乡中土,亦有松下人。 久客伤新死,还家悲旧亲。远道羡村井,故里怜他津。 人情相去住,欣戚同一真。知且不可移,格格谁与平。 安得庖丁刃,为君易其心。
gèng yǒu yóu dàng   gǎn huà xiāng lín zhī xiāng zhōng   yǒu sōng xià rén
jiǔ shāng xīn   huán jiā bēi jiù qīn yuǎn dào xiàn cūn jǐng   lián jīn
rén qíng xiāng zhù   xīn tóng zhēn zhī qiě   ge shuí píng
ān páo dīng rèn   wèi jūn xīn