古诗十九首 其十七

明代 释函是
别久音问旷,不疑窗外声。蟢子焉足凭,檐鹊长欺人。 月圆忽已缺,暑去寒相因。书来不敢看,恐是遗东邻。 尝闻有归期,寒风暗自惊。午梦迎中途,生憎黄莺鸣。 修阻谁能料,新心知重轻。万事弗信缘,沉吟空复情。
bié jiǔ yīn wèn kuàng   chuāng wài shēng zi yān píng   yán què zhǎng rén
yuè yuán quē   shǔ hán xiāng yīn shū lái gǎn kàn   kǒng shì dōng lín
cháng wén yǒu guī   hán fēng àn jīng mèng yíng zhōng   shēng zēng huáng yīng míng
xiū shuí néng liào   xīn xīn zhī zhòng qīng wàn shì xìn yuán   chén yín kōng qíng