古诗十九首 其十二

明代 释函是
衰草曾几何,盼盼春已绿。百草向人欣,黄莺啭深谷。 会当秾李期,士女争相逐。晨朝行泥中,日夕贮金屋。 恩遇亦靡常,君情多反覆。絺绤不可风,古人其何赎。 音响非不谐,悽惋托丝竹。弦断伫遥夜,沉吟空踯躅。 秋水照颜鬓,忧多损冰玉。回忆春燕归,感化成衰辱。 不如未嫁时,素裳聊以服。
shuāi cǎo céng   pàn pàn chūn 绿 bǎi cǎo xiàng rén xīn huáng   yīng zhuàn shēn    
huì dāng nóng   shì zhēng xiāng zhú chén cháo xíng zhōng   zhù jīn    
ēn cháng   jūn qíng duō fǎn chī fēng   rén shú    
yīn xiǎng fēi xié   wǎn tuō zhú xián duàn zhù yáo chén   yín kōng zhí zhú    
qiū shuǐ zhào yán bìn   yōu duō sǔn bīng huí chūn yàn guī gǎn   huà chéng shuāi    
wèi jià shí   cháng liáo