古诗十九首 其十

明代 释函是
尽云天鉴迩,昭昭奚所亲。尽云天听卑,号号如无闻。 江汉何滔滔,草木何芸芸。人外有青山,青山多白云。 茅茨共麋鹿,宫阙齐秋旻。秋旻不可逼,麋鹿常为群。 岂不乐麋鹿,麋鹿犹畏人。万古只如此,始尽介然心。
jǐn yún tiān jiàn ěr   zhāo zhāo suǒ qīn jǐn yún tiān tīng bēi   hào hào wén
jiāng hàn tāo tāo   cǎo yún yún rén wài yǒu qīng shān   qīng shān duō bái yún
máo gòng 鹿   gōng què qiū mín qiū mín   鹿 cháng wèi qún
鹿   鹿 yóu wèi rén wàn zhī   shǐ jǐn jiè rán xīn