古诗十九首 其六

明代 释函是
万里忽怀归,对景心相违。不耐春花艳,那堪秋草凄。 梦里喜还乡,到乡犹此时。花草何曾异,形影终不移。 乡关本无情,吾心自欣悲。寸心苟勿忆,古今谁合离。 玄鬓伤白头,安车惭奔驰。邈邈江山外,游人空是非。
wàn huái 怀 guī   duì jǐng xīn xiāng wéi nài chūn huā yàn   kān qiū cǎo    
mèng huán xiāng   dào xiāng yóu shí huā cǎo zēng xíng   yǐng zhōng    
xiāng guān běn qíng   xīn xīn bēi cùn xīn gǒu   jīn shuí    
xuán bìn shāng bái tóu   ān chē cán bēn chí miǎo miǎo jiāng shān wài yóu   rén kōng shì fēi