古诗十九首

两汉 佚名
东城高且长, 逶迤自相属。 回风动地起, 秋草萋已绿。 四时更变化, 岁暮一何速! 晨风怀苦心, 蟋蟀伤局促。 荡涤放情志, 何为自结束!
dōng chéng gāo qiě zhǎng  
wēi xiāng zhǔ
huí fēng dòng  
qiū cǎo 绿
shí gēng biàn huà  
suì  
chén fēng huái 怀 xīn  
shuài shāng
dàng fàng qíng zhì  
wéi jié shù