古诗三首赠张汉臣游金陵
古诗出情性,声在闾巷间。采之被弦歌,听者醇风还。
大音既寥阔,群喙何间关。燕䃉混良璞,楚菉藏崇简。
妙理忽有合,正在不可删。秋高星河空,天风吹佩环。
gǔ
古
shī
诗
chū
出
qíng
情
xìng
性
,
shēng
声
zài
在
lǘ
闾
xiàng
巷
jiān
间
cǎi
。
zhī
采
bèi
之
xián
被
gē
弦
tīng
歌
,
zhě
听
chún
者
fēng
醇
hái
风
还
。
dà
大
yīn
音
jì
既
liáo
寥
kuò
阔
,
qún
群
huì
喙
hé
何
jiān
间
guān
关
yàn
。
mín
燕
hùn
䃉
liáng
混
pú
良
chǔ
璞
,
lù
楚
cáng
菉
chóng
藏
jiǎn
崇
简
。
miào
妙
lǐ
理
hū
忽
yǒu
有
hé
合
,
zhèng
正
zài
在
bù
不
kě
可
shān
删
qiū
。
gāo
秋
xīng
高
hé
星
kōng
河
tiān
空
,
fēng
天
chuī
风
pèi
吹
huán
佩
环
。