古诗 其五

清代 钱澄之
步出城东门,遥望江南道。江南何所思?佳人委秋草。 灵衣张空房,流尘积輀旐。穗帐明月来,岂若平生好! 葱葱玉树枝,凋摧亦已早。朝为艳阳花,夕暮成枯槁。 人生少得意,得意难竟保。弃置勿复思,忧伤徒自老!
chū chéng dōng mén   yáo wàng jiāng nán dào jiāng nán suǒ jiā   rén wěi qiū cǎo    
líng zhāng kōng fáng   liú chén ér zhào suì zhàng míng yuè lái   ruò píng shēng hǎo    
cōng cōng shù zhī   diāo cuī zǎo cháo wèi yàn yáng huā   chéng gǎo    
rén shēng shǎo   nán jìng bǎo zhì yōu   shāng lǎo