古诗 其五

清代 丘逢甲
凉风剥高林,万树忽全裸。英华不可恃,荣者已先堕。 人生怀百忧,所见毋乃左!乾坤忽流劫,万汇尽一火。 死者为哀燐,存者仅硕果。出门念交旧,万里剩孤我。 嗟哉何酷毒,此罪天应坐。留此七尺躯,马革不得裹。 畀为愁城主,所值无一可。闻有古化人,天不能福祸。 我欲往从之,道远多坎坷。采桂持作楫,纫兰持作柁。 茫茫此愁海,远泛凌风舸。
liáng fēng gāo lín   wàn shù quán luǒ yīng huá shì   róng zhě xiān duò
rén shēng huái 怀 bǎi yōu   suǒ jiàn nǎi zuǒ   qián kūn liú jié   wàn huì jǐn huǒ
zhě wèi āi lín   cún zhě jǐn shuò guǒ chū mén niàn jiāo jiù   wàn shèng
jiē zāi   zuì tiān yìng zuò liú chǐ   guǒ
wèi chóu chéng zhǔ   suǒ zhí wén yǒu huà rén   tiān néng huò
wǎng cóng zhī   dào yuǎn duō kǎn cǎi guì chí zuò   rèn lán chí zuò duò
máng máng chóu hǎi   yuǎn fàn líng fēng