古诗 其四
端坐不得志,出门横朱轮。辉光盈道路,车上意气新。
孙弘起牧豕,买臣方负薪。一言当天子,遂据要路津。
叱吒奔风雷,顾盼生阳春。如何贾谊才,终老长沙滨。
丈夫有时命,岂必终苦辛!
duān
端
zuò
坐
bù
不
dé
得
zhì
志
,
chū
出
mén
门
héng
横
zhū
朱
lún
轮
huī
。
guāng
辉
yíng
光
dào
盈
lù
道
chē
路
,
shàng
车
yì
上
qì
意
xīn
气
新
。
sūn
孙
hóng
弘
qǐ
起
mù
牧
shǐ
豕
,
mǎi
买
chén
臣
fāng
方
fù
负
xīn
薪
yī
。
yán
一
dàng
言
tiān
当
zi
天
suì
子
,
jù
遂
yào
据
lù
要
jīn
路
津
。
chì
叱
zhà
吒
bēn
奔
fēng
风
léi
雷
,
gù
顾
pàn
盼
shēng
生
yáng
阳
chūn
春
rú
。
hé
如
jiǎ
何
yì
贾
cái
谊
zhōng
才
,
lǎo
终
cháng
老
shā
长
bīn
沙
滨
。
zhàng
丈
fū
夫
yǒu
有
shí
时
mìng
命
,
qǐ
岂
bì
必
zhōng
终
kǔ
苦
xīn
辛
!