古诗 其四

清代 丘逢甲
沧海方横流,志士无安居。皇皇太自苦,露处王尼车。 车亦不得息,志亦不得舒。摧车抑其志,自火用世书。 不合固其常,何不慎所如?躬耕可苟全,且觅南阳庐。
cāng hǎi fāng héng liú   zhì shì ān huáng huáng tài   chǔ wáng chē
chē   zhì shū cuī chē zhì   huǒ yòng shì shū
cháng   shèn suǒ   gōng gēng gǒu quán   qiě nán yáng