古诗 其二

清代 丘逢甲
黄羲忽然没,太古不可复。古有伤心人,所遇但痛哭。 人各赋性情,天生是使独。天乎何不仁!挤与世相逐。 鸟兽岂吾群?纷然况满目!誓将万古泪,上报彼苍酷。 天有时而倾,地有时而缩。放声同一哀,海水化平陆。
huáng rán méi   tài yǒu shāng xīn rén suǒ   dàn tòng    
rén xìng qíng   tiān shēng shì shǐ 使 tiān rén   shì xiàng zhú    
niǎo shòu qún   fēn rán kuàng mǎn   shì jiāng wàn lèi   shàng bào cāng  
tiān yǒu shí ér qīng   yǒu shí ér suō fàng shēng tóng āi hǎi   shuǐ huà píng