顾氏绿阴亭

宋代 郑元祐
顾家亭子绿阴阴,杨柳菰蒲岸岸深。鹭下积陂明霁雪,莺啼丛薄度镕金。 凉云覆地苔粘屐,疏雨沾衣露满襟。境旷始知清昼寂,舟行忽见白沤沈。 锦香承宇花如雾,星采当阶月在林。荷钁课童栽药物,开窗傍水候跫音。 湛痴元自能谈易,嵇锻何妨善鼓琴。况是松醪酿初熟,公馀莫厌客同斟。
jiā tíng zi 绿 yīn yīn   yáng liǔ àn àn shēn xià bēi míng xuě   yīng cóng báo róng jīn
liáng yún tái zhān   shū zhān mǎn jīn jìng kuàng shǐ zhī qīng zhòu   zhōu xíng jiàn bái ōu shěn
jǐn xiāng chéng huā   xīng cǎi dāng jiē yuè zài lín jué tóng zāi yào   kāi chuāng bàng shuǐ hòu qióng yīn
zhàn chī yuán néng tán   duàn fáng shàn qín kuàng shì sōng láo niàng chū shú   gōng yàn tóng zhēn