古诗寄游良臣兼简陈国镇

宋代 欧阳澈
齑盐兴浅知无策,谢绝归来事清白。乱丝心绪尚纷如,时对风檐独扪虱。 会虽稽古补前愆,赤水遗珠不难索。仰公学问又日新,磨砻幸偶谪仙人。 遥知议论到佳处,眉间喜气常津津。我惭踪迹浪萍梗,欲亲棐几嗟因循。 飞奴寥落绝问幅,渴心依约生埃尘。以胶投漆贵耐久,回光借烛期知贫。 情均骨肉非有素,白玉琢成心始固。莫学纷纷轻薄儿,世情翻覆成云雨。 登云依旧高嵯峨,指掌江山胜概多。佳眠风物未入梦,疑泛灵槎游绛河。 朅来乘兴须一往,飞觞烂醉横秋波。膺门况有金闺彦,笔驱丽景森吟哦。 悠悠此志遂何日,款段相期踏雪过。
yán xīng qiǎn zhī   xiè jué guī lái shì qīng bái luàn xīn shàng fēn shí   duì fēng yán mén shī    
huì suī qián qiān   chì shuǐ zhū nán suǒ yǎng gōng xué wèn yòu xīn   lóng xìng ǒu zhé xiān rén    
yáo zhī lùn dào jiā chǔ   méi jiān cháng jīn jīn cán zōng làng píng gěng   qīn fěi jiē yīn xún    
fēi liáo luò jué wèn   xīn yuē shēng āi chén jiāo tóu guì nài jiǔ huí   guāng jiè zhú zhī pín    
qíng jūn ròu fēi yǒu   bái zhuó chéng xīn shǐ xué fēn fēn qīng ér shì   qíng fān chéng yún    
dēng yún jiù gāo cuó é   zhǐ zhǎng jiāng shān shèng gài duō jiā mián fēng wèi mèng   fàn líng chá yóu jiàng    
qiè lái chéng xìng wǎng   fēi shāng làn zuì héng qiū yīng mén kuàng yǒu jīn guī yàn   jǐng sēn yín é    
yōu yōu zhì suì   kuǎn duàn xiāng xuě guò