古诗后十九首 其十三

明代 李攀龙
磊磊丘与坟,郁郁郭北地。白日松柏阴,悲风四面至。 谁能黄泉下,永含未伸意。悠悠即长夜,千载一以弃。 漫漫待明发,迢迢正遥寐。身世非胶漆,岂得常相寄。 此物无贤愚,万岁更相致。神仙不可知,服食苦中置。 美酒与佳人,携手行游戏。
lěi lěi qiū fén   guō běi bái sōng bǎi yīn   bēi fēng miàn zhì
shuí néng huáng quán xià   yǒng hán wèi shēn yōu yōu cháng   qiān zǎi
màn màn dài míng   tiáo tiáo zhèng yáo mèi shēn shì fēi jiāo   de cháng xiāng
xián   wàn suì gēng xiāng zhì shén xiān zhī   shí zhōng zhì
měi jiǔ jiā rén   xié shǒu xíng yóu