古诗后十九首 其十六

明代 李攀龙
迢迢月既望,白露被庭中。越女理前音,燕服罗清宫。 交游自远方,文彩复无双。驾言出广陵,将以适曲江。 聊慄此何气,揽观不可穷。帷车蔽日下,万马悲回风。 水力率已至,神物难为容。秉意属南山,浩荡惟所从。 上客变其度,陈唱谁与同。极命以成章,娱乐良未终。
tiáo tiáo yuè wàng   bái bèi tíng zhōng yuè qián yīn yàn   luó qīng gōng    
jiāo yóu yuǎn fāng   wén cǎi shuāng jià yán chū guǎng líng 广 jiāng   shì jiāng    
liáo   lǎn guān qióng wéi chē xià wàn   bēi huí fēng    
shuǐ zhì   shén nán wéi róng bǐng shǔ nán shān hào   dàng wéi suǒ cóng    
shàng biàn   chén chàng shuí tóng mìng chéng zhāng   liáng wèi zhōng