古诗后十九首 其十八

明代 李攀龙
客从洛浦至,遗我合欢衾。中有长相思,缘以结同心。 芙蓉发文彩,鸳鸯厉哀吟。游子正无衣,天气复已阴。 故人此属意,徘徊独至今。
cóng luò zhì   huān qīn zhōng yǒu cháng xiāng yuán   jié tóng xīn    
róng wén cǎi   yuān yāng āi yín yóu zhèng tiān   yīn    
rén zhǔ   pái huái zhì jīn