古诗后十九首 其七

明代 李攀龙
摇光加孟冬,北风何惨慄。寒至疏众星,蟾兔亦早缺。 四时既潜移,遗迹独难列。不知空床下,蟋蟀安从出。 宛洛多故人,厚者如胶漆。及其据要路,负我道非一。 织女无成章,牵牛策不发。且复守贫贱,振翮各有日。
yáo guāng jiā mèng dōng   běi fēng cǎn hán zhì shū zhòng xīng   chán zǎo quē
shí qián   nán liè zhī kōng chuáng xià   shuài ān cóng chū
wǎn luò duō rén   hòu zhě jiāo yào   dào fēi
zhī chéng zhāng   qiān niú qiě shǒu pín jiàn   zhèn yǒu