古诗

元代 赵雍
我居水精宫,远游来朔方。离家近十载,兄弟遥相望。 始见世情薄,纷纷名利场。富贵不可期,人生难忖量。 乾坤本无私,江山叹兴亡。蝉声噪落日,露草啼寒螀。 明月如有情,照我肝与肠。西风动林东,萧然秋意凉。 回首岁云暮,信美非吾乡。展转复展转,愁多知夜长。
shuǐ jīng gōng   yuǎn yóu lái shuò fāng jiā jìn shí zài xiōng   yáo xiāng wàng    
shǐ xiàn shì qíng báo   fēn fēn míng chǎng guì rén   shēng nán cǔn liàng    
qián kūn běn   jiāng shān tàn xīng wáng chán shēng zào luò   cǎo hán jiāng    
míng yuè yǒu qíng   zhào gān cháng fēng 西 dòng lín dōng xiāo   rán qiū liáng    
huí shǒu suì yún   xìn měi fēi xiāng zhǎn zhuǎn zhǎn zhuǎn chóu   duō zhī zhǎng