古诗

宋代 庞谦孺
西风正浩荡,出门无所寻。 强起理菊花,聊以慰我心。 傍篱见南山,经旬阻秋霖。 岂不欲傲游,虑此泥泞深。 凉飚带寒烟,暝色著高林。 归鸟未遑栖,槭槭风叶吟。 游子悲故乡,感吠岁月深。 一室蔽蓬蒿,空壶绝孤斟。 徘徊东墙下,仰视林端参。 耿耿夜何长,白露湿衣襟。
西 fēng zhèng hào dàng   chū mén suǒ xún  
qiáng huā   liáo wèi xīn  
bàng jiàn nán shān   jīng xún qiū lín  
ào yóu   nìng shēn  
liáng biāo dài hán yān   míng zhù gāo lín  
guī niǎo wèi huáng   fēng yín  
yóu bēi xiāng   gǎn fèi suì yuè shēn  
shì péng hāo   kōng jué zhēn  
pái huái dōng qiáng xià   yǎng shì lín duān cān  
gěng gěng zhǎng   bái shī 湿 jīn