古诗

宋代 庞谦孺
十旬五旬病,三日两日饿。 闭门本求安,岁月不可过。 秋成尚百日,急迫如星火。 西风吹楸林,木叶朝来堕。 夕阳下城头,蟋蟀鸣户左。 褰裳临溪水,照影非昔我。 悲歌动邻里,惨惨风满座。 怀深声愈凄,辞绝意难和。 人生一世间,太半逢坎坷。 为乐须及时,倏忽伤老大。
shí xún xún bìng   sān liǎng è 饿  
mén běn qiú ān   suì yuè guò  
qiū chéng shàng bǎi   xīng huǒ  
西 fēng chuī qiū lín   zhāo lái duò  
yáng xià chéng tóu   shuài míng zuǒ  
qiān cháng lín shuǐ   zhào yǐng fēi  
bēi dòng lín   cǎn cǎn fēng mǎn zuò  
huái 怀 shēn shēng   jué nán  
rén shēng shì jiān   tài bàn féng kǎn  
wéi shí   shū shāng lǎo