古诗

宋代 庞谦孺
处身乾坤中,适意乃其常。 贫贱亦天然,尤怨徒自伤。 平生曲命薄,守已岂不良。 量分稍过差,神理翻百殃。 荀无济世具,希进未免狂。 鄙哉绵上人,远迹空潜藏。 市朝车马喧,不碍松菊芳。 何妨著衣冠,用舍姑逢场。 傥无侥倖心,世亦不见戕。
chǔ shēn qián kūn zhōng   shì nǎi cháng  
pín jiàn tiān rán   yóu yuàn shāng  
píng shēng mìng   shǒu liáng  
liàng fēn shāo guò chà   shén fān bǎi yāng  
xún shì   jìn wèi miǎn kuáng  
zāi mián shàng rén   yuǎn kōng qián cáng  
shì cháo chē xuān   ài sōng fāng  
fáng zhù guān   yòng shè féng chǎng  
tǎng jiǎo xìng xīn   shì jiàn qiāng