谷神歌

唐代 吕岩
我有一腹空谷虚,言之道有又还无。言之无兮不可舍, 言之有兮不可居。谷兮谷兮太玄妙,神兮神兮真大道。 保之守之不死名,修之炼之仙人号。神得一以灵, 谷得一以盈。若人能守一,只此是长生。本不远离, 身还不见。炼之功若成,自然凡骨变。谷神不死玄牝门, 出入绵绵道若存。修炼还须夜半子,河车般载上昆仑。 龙又吟,虎又啸,风云际会黄婆叫。火中姹女正含娇, 回观水底婴儿俏。婴儿姹女见黄婆,儿女相逢两意和。 金殿玉堂门十二,金翁木母正来过。重门过后牢关锁, 点检斗牛先下火。进火消阴始一阳,千岁仙桃初结果。 曲江东岸金乌飞,西岸清光玉兔辉。乌兔走归峰顶上, 炉中姹女脱青衣。脱却青衣露素体,婴儿领入重帏里。 十月情浓产一男,说道长生永不死。劝君炼,劝君修, 谷神不死此中求。此中悟取玄微处,与君白日登瀛洲。
yǒu kōng   yán zhī dào yǒu yòu hái yán zhī shě  
yán zhī yǒu tài xuán miào   shén shén zhēn dào
bǎo zhī shǒu zhī míng   xiū zhī liàn zhī xiān rén hào shén líng  
yíng ruò rén néng shǒu   zhī shì cháng shēng běn yuǎn  
shēn hái jiàn liàn zhī gōng ruò chéng   rán fán biàn shén xuán pìn mén  
chū mián mián dào ruò cún xiū liàn hái bàn   chē bān zài shàng kūn lún
lóng yòu yín   yòu xiào   fēng yún huì huáng jiào huǒ zhōng chà zhèng hán jiāo  
huí guān shuǐ yīng ér qiào yīng ér chà jiàn huáng   ér xiāng féng liǎng
jīn diàn 殿 táng mén shí èr   jīn wēng zhèng lái guò chóng mén guò hòu láo guān suǒ  
diǎn jiǎn dòu niú xiān xià huǒ jìn huǒ xiāo yīn shǐ yáng   qiān suì xiān táo chū jié guǒ
jiāng dōng àn jīn fēi   西 àn qīng guāng huī zǒu guī fēng dǐng shàng  
zhōng chà tuō qīng tuō què qīng   yīng ér lǐng zhòng wéi
shí yuè qíng nóng chǎn nán   shuō dào cháng shēng yǒng quàn jūn liàn   quàn jūn xiū  
shén zhōng qiú zhōng xuán wēi chù   jūn bái dēng yíng zhōu