古生

宋代 唐庚
卷地风来怒涛起,惊散沙汀双翡翠。谁将仙匹锁金笼,孤飞吟叫烟波里。 古生开锁放珍禽,春江日暖重相寻。巧舌相和苇风软,绮翼交飞菰浪深。 壮哉古生真任侠,气义肝肠何激烈。功成不复更偷生,一剑挥霜襟溅血。 世间美事多参商,白马青梅人断肠。古生埋没在何处,江山流水空茫茫。
juǎn fēng lái tāo   jīng sǎn shā tīng shuāng fěi cuì shuí jiāng xiān suǒ jīn lóng   fēi yín jiào yān    
shēng kāi suǒ fàng zhēn qín   chūn jiāng nuǎn zhòng xiāng xún qiǎo shé xiāng wěi fēng ruǎn   jiāo fēi làng shēn    
zhuàng zāi shēng zhēn rèn xiá   gān cháng liè gōng chéng gèng tōu shēng   jiàn huī shuāng jīn jiàn xuè    
shì jiān měi shì duō shēn shāng   bái qīng méi rén duàn cháng shēng mái zài chǔ jiāng   shān liú shuǐ kōng máng máng