谷山沙弥求诗

宋代 释德洪
十里松风长不老,一庭秋色为谁闲。偶逢此日休新夏,偏见耆年忆故山。 贫里有秋同举箸,法中添口共开颜。偶然弄笔成诗句,乘兴留题屋壁间。
shí sōng fēng zhǎng lǎo   tíng qiū wèi shuí xián ǒu féng xiū xīn xià piān   jiàn nián shān    
pín yǒu qiū tóng zhù   zhōng tiān kǒu gòng kāi yán ǒu rán nòng chéng shī chéng   xìng liú jiān