故山道中二首 其二

明代 边贡
素盖凌风转,飘飘度石梁。田家始晡食,村店已斜阳。 红忆山椒熟,青怜陇麦长。郊行亦何事,能遣世情忘。
gài líng fēng zhuǎn   piāo piāo shí liáng tián jiā shǐ shí cūn   diàn xié yáng    
hóng shān jiāo shú   qīng lián lǒng mài zhǎng jiāo xíng shì néng   qiǎn shì qíng wàng