古塞下曲七首

唐代 贯休
下营依遁甲,分帅把河隍。地使人心恶,风吹旗焰荒。 搜山得探卒,放火猎黄羊。唯有南飞雁,声声断客肠。 归去是何年,山连逻逤川。苍黄曾战地,空阔养雕天。 旗插蒸沙堡,枪担卓槊泉。萧条寒日落,号令彻穷边。 虏寇日相持,如龙马不肥。突围金甲破,趁贼铁枪飞。 汉月堂堂上,胡云惨惨微。黄河冰已合,犹未送征衣。 南北惟堪恨,东西实可嗟。常飞侵夏雪,何处有人家。 风刮阴山薄,河推大岸斜。只应寒夜梦,时见故园花。 不是将军勇,胡兵岂易当。雨曾淋火阵,箭又中金疮。 铁岭全无土,豺群亦有狼。因思无战日,天子是陶唐。 榆叶飘萧尽,关防烽寨重。寒来知马疾,战后觉人凶。 烧逐飞蓬死,沙生毒雾浓。谁能奏明主,功业已堪封。 万战千征地,苍茫古塞门。阴兵为客祟,恶酒发刀痕。 风落昆仑石,河崩苜蓿根。将军更移帐,日日近西蕃。
xià yíng dùn jiǎ   fēn shuài huáng shǐ 使 rén xīn è   fēng chuī yàn huāng
sōu shān tàn   fàng huǒ liè huáng yáng wéi yǒu nán fēi yàn   shēng shēng duàn cháng
guī shì nián   shān lián luó suò chuān cāng huáng céng zhàn   kōng kuò yǎng diāo tiān
chā zhēng shā bǎo   qiāng dān zhuó shuò quán xiāo tiáo hán luò   hào lìng chè qióng biān
kòu xiāng chí   lóng féi wéi jīn jiǎ   chèn zéi tiě qiāng fēi
hàn yuè táng táng shàng   yún cǎn cǎn wēi huáng bīng   yóu wèi sòng zhēng
nán běi wéi kān hèn   dōng 西 shí jiē cháng fēi qīn xià xuě   chǔ yǒu rén jiā
fēng guā yīn shān báo   tuī àn xié zhǐ yīng hán mèng   shí jiàn yuán huā
shì jiāng jūn yǒng   bīng dāng céng lín huǒ zhèn   jiàn yòu zhōng jīn chuāng
tiě lǐng quán   chái qún yǒu láng yīn zhàn   tiān shì táo táng
piāo xiāo jǐn   guān fáng fēng zhài zhòng hán lái zhī   zhàn hòu jué rén xiōng
shāo zhú fēi péng   shā shēng nóng shuí néng zòu míng zhǔ   gōng kān fēng
wàn zhàn qiān zhēng   cāng máng sài mén yīn bīng wèi suì   è jiǔ dāo hén
fēng luò kūn lún shí   bēng xu gēn jiāng jūn gēng zhàng   jìn 西 fān