古塞上曲七首

唐代 贯休
幽并儿百万,百战未曾输。蕃界已深入,将军仍远图。 月明风拔帐,碛暗鬼骑狐。但有东归日,甘从筋力枯。 中军杀白马,白日祭苍苍。号变旗幡乱,鼙干草木黄。 朔云含冻雨,枯骨放妖光。故国今何处,参差近鬼方。 白雁兼羌笛,几年垂泪听。阴风吹杀气,永日在青冥。 远戍秋添将,边烽夜杂星。嫖姚头半白,犹自看兵经。 久雨始无尘,边声四散闻。浸河荒寨柱,吹角白头军。 战马龁腥草,乌鸢识阵云。征人心力尽,枯骨更遭焚。 帐幕侵奚界,凭陵未可涯。擒生行别路,寻箭向平沙。 赤落蒲桃叶,香微甘草花。不堪登陇望,白日又西斜。 地角天涯外,人号鬼哭边。大河流败卒,寒日下苍烟。 杀气诸蕃动,军书一箭传。将军莫惆怅,高处是燕然。 山接胡奴水,河连勃勃城。数州今已伏,此命岂堪轻。 碛吼旄头落,风干刁斗清。因嗟李陵苦,只得没蕃名。
yōu bìng ér bǎi wàn   bǎi zhàn wèi céng shū fān jiè shēn   jiāng jūn réng yuǎn
yuè míng fēng zhàng   àn guǐ dàn yǒu dōng guī   gān cóng jīn
zhōng jūn shā bái   bái cāng cāng hào biàn fān luàn   gān cǎo huáng
shuò yún hán dòng   fàng yāo guāng guó jīn chǔ   cēn jìn guǐ fāng
bái yàn jiān qiāng   nián chuí lèi tīng yīn fēng chuī shā   yǒng zài qīng míng
yuǎn shù qiū tiān jiāng   biān fēng xīng piáo yáo tóu bàn bái   yóu kàn bīng jīng
jiǔ shǐ chén   biān shēng sàn wén jìn huāng zhài zhù   chuī jiǎo bái tóu jūn
zhàn xīng cǎo   yuān shí zhèn yún zhēng rén xīn jìn   gèng zāo fén
zhàng qīn jiè   píng líng wèi qín shēng xíng bié   xún jiàn xiàng píng shā
chì luò táo   xiāng wēi gān cǎo huā kān dēng lǒng wàng   bái yòu 西 xié
jiǎo tiān wài   rén hào guǐ biān liú bài   hán xià cāng yān
shā zhū fān dòng   jūn shū jiàn chuán jiāng jūn chóu chàng   gāo chù shì yàn rán
shān jiē shuǐ   lián chéng shù zhōu jīn   mìng kān qīng
hǒu máo tóu luò   fēng gàn diāo dǒu qīng yīn jiē líng   zhǐ de méi fān míng