古人名诗

唐代 权德舆
藩宣秉戎寄,衡石崇势位。年纪信不留,弛张良自愧。 樵苏则为惬,瓜李斯可畏。不顾荣官尊,每陈丰亩利。 家林类岩巘,负郭躬敛积。忌满宠生嫌,养蒙恬胜智。 疏钟皓月晓,晚景丹霞异。涧谷永不谖,山梁冀无累。 颇符生肇学,得展禽尚志。从此直不疑,支离疏世事。
fān xuān bǐng róng   héng shí chóng shì wèi nián xìn liú   chí zhāng liáng kuì
qiáo wèi qiè   guā wèi róng guān zūn   měi chén fēng
jiā lín lèi yán yǎn   guō gōng liǎn mǎn chǒng shēng xián   yǎng méng tián shèng zhì
shū zhōng hào yuè xiǎo   wǎn jǐng dān xiá jiàn yǒng xuān   shān liáng lěi
shēng zhào xué   zhǎn qín shàng zhì cóng zhí   zhī shū shì shì